ANF
Bạn có muốn phản ứng với tin nhắn này? Vui lòng đăng ký diễn đàn trong một vài cú nhấp chuột hoặc đăng nhập để tiếp tục.

ANF

Another Naruto Family
 
Trang ChínhGalleryTìm kiếmĐăng kýĐăng Nhập

 

 [One-shot] Hoa Sơn Trà

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giả Thông điệp
Uchiha Hyuga
Gennin
Gennin
Uchiha Hyuga

Aquarius
Tổng số bài gửi : 9
Join date : 16/07/2009
Age : 25

[One-shot] Hoa Sơn Trà Vide
Bài gửiTiêu đề: [One-shot] Hoa Sơn Trà   [One-shot] Hoa Sơn Trà Icon_minitimeTue 21 Jul 2009, 11:08 am

Disclaimer : Tất cả nhân vật đều thuộc về tác giả
Author : Uchiha Hyuki
Category : Nhẹ nhàng thôi
Rating : 12+
Summary : Camellia đơn thuần chỉ là một món quà sinh nhật hay vật tượng trưng cho tình bạn mãi mãi không bao giờ tàn phai!?
Note: Đây là Sequel của [One-shot] "Mấy giờ rồi!?". Ai chưa đọc one-shot trên thì nên đọc trước để hiểu rõ cốt truyện hơn ^^

-------------------------

Mười tháng là khoảng thời gian dài đủ để làm con người ta quên đi những
việc đau buồn. Nhưng nhỏ ngoại lệ. Nhỏ có thể nguôi ngoai nỗi nhớ hắn
nhưng không thể nào quên hắn được. Nhỏ nhớ rất rõ, khoảng một – hai
tuần sau buổi chiều mưa ấy, hắn đã nhắn tin cho nhỏ với nội dung “Ngày
mốt tôi qua Anh du học, tháng sáu năm sau sẽ về. Tạm biệt cậu, ở lại VN
mạnh giỏi!”. Nhỏ lưu tin nhắn của hắn trong điện thoại. Nhỏ coi nó như
một báu vật.

Mười tháng trôi qua mau. Hàng tuần nhỏ đều đặn đến trung tâm ngoại ngữ
đó để học. Chuyện về muộn có lẽ đã thành thói quen của nhỏ. Cứ sau mỗi
giờ học, nhỏ lại ra đúng vị trí đó chờ mẹ đến đón. Vẫn chỗ ngồi này,
vẫn đại sảnh này nhưng nó không còn rôm rả tiếng cười như hồi đó vì
thiếu hắn. Từ khi hắn đi du học, nhỏ lại khoác cho mình vỏ bọc xa cách
mọi người. Trên lớp nhỏ còn chịu mở miệng nói chuyện với bạn bè và giáo
viên chứ sau giờ học nhỏ như người vô hình với tất cả mọi người. Không
có hắn, nhỏ chỉ có thể làm bạn với cái máy nghe nhạc và mấy cuốn sách.
Nhiều lúc nhỏ rất muốn khóc vì buồn, vì cô đơn và …… vì nhớ hắn. Nhỏ cố
gắng không khóc trước mặt mọi người để rồi khi về nhà, nhỏ khóa cửa
phòng lại và nước mắt nhỏ tuôn ra như mưa.
Một chiều thứ sáu, nhỏ quyết định không ngồi đợi mẹ ở trung tâm nữa.
Nhỏ cho rằng việc qua quán trà sữa bên kia đường vừa nhấm nháp vị ngọt
của loại trà nhỏ ưa thích vừa đợi mẹ thú vị hơn việc ngồi một mình
trong một đại sảnh rộng. Nhỏ nhớ hắn là người giới thiệu cho nhỏ biết
cái quán này. Hắn và nhỏ đã nhiều lần vào đây, nhâm nhi ly trà sữa và
buôn chuyện với nhau. Khoảng thời gian ở bên hắn, làm bài với hắn, buôn
chuyện với hắn và được làm bạn hắn đối với nhỏ là vô giá. Nhỏ cần hắn.
Nhỏ cần sự quan tâm của hắn khi nhỏ cô đơn. Nhỏ cần một người hợp gu
với nhỏ như hắn để bầu bạn. Nhưng nhỏ biết, hắn không thuộc về nhỏ. Hắn
có con đường riêng của hắn. Con đường của hắn và nhỏ, có lẽ … chỉ cắt
nhau một lần mà thôi.

Cuối tháng năm, hoa phượng nở rộ. Điều này có nghĩa mùa hè đã về và hắn
cũng sắp về Việt Nam, về với nhỏ. Nhỏ vui lắm. Nhưng trong lòng nhỏ
chợt băn khoăn không biết khi về Việt Nam hắn còn đi học ở trung tâm
không.
Một sáng đầu hè đẹp trời, nhỏ đang vừa nghe nhạc vừa ôn bài chuẩn bị
cho khóa học mới thì có người buzz nhỏ trên Y!M. Là hắn. Nhỏ không tin
vào mắt mình. Hắn buzz nhỏ trên Y!M đồng nghĩa với việc hắn đã về.
Nhưng làm sao hắn biết nhỏ đang onl trong khi nhỏ đang để chế độ invi
với tất cả mọi người? Nhỏ vội dẹp cái thắc mắc vớ vẩn ấy qua một bên vì
nhỏ chợt nhớ rằng hắn rất giỏi môn Tin học. Việc biết nhỏ đang invi hay
off đối với hắn chỉ là chuyện nhỏ.

Son_Har: Này cô bạn, có onl hay ko trả lời đi chứ

Dòng chữ xuất hiện trên khung chat cắt ngang suy nghĩ của nhỏ. Nhỏ vội rep lại hắn

Tra_Sar: Có. Cậu về rồi àh!?

Son_Har: Nếu ko về thì làm sao buzz cậu đc [One-shot] Hoa Sơn Trà 71 Chiều nay có đi học ko!?

Tra_Sar: Dĩ nhiên là có. Sao hỏi thừa vậy [One-shot] Hoa Sơn Trà 71

Son_Har: Vẫn giờ cũ chứ

Tra_Sar: Đương nhiên rồi

Son_Har: Được. Chiều nay tôi có bất ngờ cho cậu. Nhớ đi học đấy

Nhỏ chưa kịp hỏi thêm thì hắn đã off. Nhỏ băn khoăn không biết điều bất
ngờ mà hắn bảo sẽ cho nhỏ là gì. Nhỏ nhanh chóng chuẩn bị tập sách vở
để chiều nay đi sớm.
Mười hai giờ rưỡi trưa, nhỏ hối thúc cô chị chở nhanh nhỏ đến trung tâm

_ Em làm gì mà hôm nay đột xuất đòi đi sớm thế!? Cô chị thắc mắc. Mọi khi đến tận mười hai giờ bốn lăm chị còn phải hò réo em mới chịu xuống mà

_ Thì hôm nay đi sớm để chị kịp vào học

_ Em quên chị học vô học lúc một giờ ba mươi àh!?

_ Ờ thì ….. hôm nay đơn giản em chỉ muốn đi sớm , vậy thôi. Kìa, coi chừng xe buýt.
Nhỏ đánh trống lảng

_ Vậy thôi sao!? Cô chị nghi ngờ. Nhưng cô chưa kịp hỏi thêm thì hai chị em đã đến trung tâm.

_ Học giỏi nhé! Cô chị gọi với theo đứa em đang dần khuất sau cánh cửa trung tâm ngoại ngữ.

Hôm nay nhỏ vô rất sớm. Còn đến mười lăm phút nữa mới vô học. Lớp trống
trơn vì chưa ai đến cả. Sau năm phút, Emi và Al, 2 đứa cùng nhóm với
nhỏ đã vào. Mười phút sau, mọi người đều vào lớp nhưng chưa vẫn chưa
thấy mặt người nhỏ cần. Một giờ, giáo viên đã vô. Hắn vẫn chưa tới. “Chẳng lẽ hắn quên rồi ư!?” nhỏ lo lắng trong lòng. Chợt cánh cửa lớp mở ra. “Sorry teacher, I’m late!” – cái giọng nói quen thuộc không thể nhầm vào ai được cất lên. Hắn chào thầy xong đi xuống chỗ ngồi cạnh nhỏ.

_ Thì ra đây là điều bất ngờ cậu dành cho tôi!? Nhỏ khẽ hỏi

_ Không phải. Hết giờ đi tôi cho cậu xem

Tiết học hôm nay đối với nhỏ sao mà chậm chạp như thế. Nhỏ nóng lòng
muốn biết điều bất ngờ kia là gì. Hết giờ, hắn dẫn nhỏ đến quán trà sữa
quen thuộc. Sau khi cả hai đã uống gần hết ly trà sữa, nhỏ không kìm
được sự tò mò thêm lần nào nữa

_ Tóm lại là điều bất ngờ cậu định dành cho tôi là gì đây!?

_ Hết kìm nén được sự tò mò rồi àh!? Hắn cười trêu nhỏ. Được rồi, chờ tôi chút.
Hắn vừa nói vừa đưa tay vào túi xách và lôi ra một gói quà nhỏ màu xanh biển

_ Chúc mừng sinh nhật cậu. Về đến nhà hãy mở ra nhé

_ Ơ …..
Nhỏ ngạc nhiên đến mức không biết nói gì. Sinh ….. sinh nhật tôi qua lâu rồi mà

_ Tôi biết. Hồi tháng ba. Nhưng lúc đó tôi đang ở Anh nên không tặng quà cho cậu được.
Hắn vừa nói vừa dúi gói quà vào tay nhỏ

_ ……. Cảm ơn cậu. Nhỏ xúc động nói

_ Thôi tôi về. Nhớ là về đến nhà mới được mở ra đấy. Hắn cười vẫy tay chào nhỏ

_ Uh. Tạm biệt

_ Huh!?
Hắn ngạc nhiên dừng lại. Biết nói câu “tạm biệt” rồi àh!? Đúng là trong khi tôi du học Anh cậu thay đổi quá

_ Cậu thay đổi được thì tại sao tôi lại không!?
Nhỏ cười

Vừa về đến nhà, nhỏ vội lao ngay vào phòng và khóa trái cửa lại. Nhỏ
bắt đầu mở hộp quà hắn tặng ra. Đó là một chậu Camellia bằng đất sét
lớn bằng hai phần ba lòng bàn tay nhỏ. Camellia mang màu trắng hồng
tinh khiết – màu sắc nhỏ yêu thích. Cánh hoa mịn màng, xếp chồng lên
nhau từng lớp một tuần tự cho thấy người làm ra nó rất công phu, kĩ
lưỡng và tốn nhiều thời gian. Nhỏ bất giác nhớ lại khi đưa nhỏ hộp quà,
ngón trỏ của hắn còn dính một ít đất sét mịn màu xanh lá. Nhỏ cười
trong niềm vui sướng và bật máy tính lên. Hắn đang onl Y!M đợi nhỏ

Son_Har: Sao rồi. Mở ra chưa

Tra_Sar: Rồi. Đẹp lắm, cảm ơn cậu

Son_Har: Ko có gì

Tra_Sar: Sao cậu biết tôi thích loài hoa này!?

Son_Har: Ủa cậu thích loài hoa này àh!?

Tra_Sar: Uh. Cậu ko biết àh!? Tôi nghĩ cậu tặng tôi món quà này vì cậu biết tôi thích nó chứ

Son_Har: Ko [One-shot] Hoa Sơn Trà 78 Tôi tặng nó cho cậu có ý nghĩa đặc biệt hơn

Tra_Sar: Sao!?

Son_Har: Camellia nghĩa là cây hoa sơn trà đấy ngốc ạh

Nhỏ sững người. Ra là vậy. Hắn tặng nhỏ chậu hoa kia là có ý này. Bỗng
nhiên, một giọt nước mắt lăn xuống má nhỏ. Nhỏ đang khóc. Phải, nhỏ
đang khóc trong niềm hạnh phúc
“Cậu đúng là …. đồ ngốc. Cậu đâu cần phải bỏ thời gian tự tay làm
món quà này tặng tôi. Đối với tôi, việc cậu trở về Việt Nam là điều bất
ngờ và quý giá lắm rồi.”

Sơn Trà là Camellia
Camellia có nghĩa là Sơn Trà
Camellia bằng đất sét đơn thuần chỉ là một món quà nhưng nó đang chứa đựng một tình bạn mãi mãi không bao giờ tàn phai
Về Đầu Trang Go down
 

[One-shot] Hoa Sơn Trà

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum: Bạn không có quyền trả lời bài viết
ANF :: (¯`·.Make Some Fun.·´¯) :: .:: Fanfic khác/Fiction ::. -